Ban đầu entry này có tên là “Something just happens. And it’s irreversible.” Tôi đã nghĩ tới và giữ rịt title đó kể từ lúc ý định về việc DNF nhen nhóm sau 2km đầu của HMT, rồi tới km16 tại CP2 – nơi tôi chính thức dừng cuộc đua lại, và tới cả những ngày kế tiếp, khi tôi đăng post trên IG cá nhân ghi nhận một race thất bại về mặt thành tích nhưng hài lòng.
Rất khó để cắt nghĩa something đó một cách rõ ràng. Thông thường, khi là tôi trước đây, bằng mọi giá, kể cả phải uống thuốc giảm đau bất chấp tác dụng phụ (như ở VMM2024 hay UTCB2025), tôi cũng sẽ finish. “Chết cũng phải lết đến đích.” Motto là vậy. Mà lần này, trong lúc downhill con dốc trung bình 20-30% về CP2 Boar Glamping, chứng kiến gối phải “cạch, cạch” mỗi bước do gân và cơ tứ đùi quá tải sớm trước đó, tôi bắt đầu thuyết phục bản thân: Dừng lại chính là trưởng thành.

Something, đó là sự trưởng thành và không phải hy sinh an toàn bản thân để chứng tỏ một điều gì đó. Tại sao tôi phải đánh đổi bản thân để lấy sự công nhận, hay chính xác là sự tỏ-ra-không-xem-thường từ người khác?
Khách quan mà nói, và cũng từ nhận xét của hàng trăm VĐV khác, cả hoàn thành và không hoàn thành:
– Hàm lợn cũng chỉ có vậy. Bao năm cũng tới vậy.
– Race gì khù khoằm, BTC chỉ cố vẽ ra thêm đường và làm khó VĐV bất chấp việc cung ấy hoàn toàn vô nghĩa về mặt trải nghiệm cảnh sắc.
– Tư duy làm đường vậy BTC chỉ nên chơi ultra với nhau, còn với chừng ấy VĐV thì route chưa đủ tầm, support cũng thiếu thốn đủ đường.

Về chủ quan, tôi đã vào race với một tâm lý…..chủ quan. Thiếu luyện tập đã đành, đằng này race còn diễn ra vào 3am Chủ nhật, trong khi 9:35pm tối thứ 7 tôi vẫn đang ở SG chuẩn bị cất cánh, sau 1 tối thứ 6 tiếp khách và cả ngày thứ 7 họp hành căng thẳng. Tôi tới Trang Thiều camping lúc 0h sáng Chủ nhật, hoàn thành lấy bib lúc 1:30am (còn chạy đi chạy lại leo vài con dốc để lấy đủ đồ), rồi quấn gậy và sắp vest tới 2:30am – đúng giờ tập trung để chuẩn bị xuất phát.

Lẽ dễ hiểu, tôi vào race với tim 16x ngay con dốc đầu tiên. Đồng ý dốc gắt (~30-40%) và nhiệt độ – độ ẩm cao, nhưng sự thiếu ngủ 2-3 đêm trước race đóng góp không ít. Chứng kiến tim cao vậy, mồ hôi vã ra như tắm, tôi biết mình sẽ gãy, đặc biệt khi dinh dưỡng mang theo chỉ là 3 gói gel IN (180kcal/gói) và 2 gói tailwind endurance, tất cả đều là đồ dư sau UTCB100. Sau 30 phút, tôi bắt đầu kiếm một mô đất bằng và nuốt vội 2 viên muối và gói gel đầu tiên. Mọi việc có vẻ khả quan hơn sau đó. Cơ bắp đỡ biểu tình, tim về vùng 15x – vẫn cao nhưng qua được cơn nguy kịch. Nhưng tôi biết tôi đã đánh giá thấp HMT. Ngay sau CP1 (km11), cuộc chất vấn bản thân trong tâm trí đã bắt đầu, sớm hơn nhiều so với các race trước đó.

Tôi dừng lại ở CP2, sau đoạn downhill đầy âm thanh như đã nói phía trên. Tôi không cần phải chứng minh gì cả. Tôi đã hoàn thành 100km tại Cao Bằng. Tôi đã hoàn thành HLCA tại đây vào tất cả những năm trước. Hàm Lợn không còn gì ngoài những thử thách không cần thiết. Tôi còn cả núi việc ở ngoài kia. Chẳng việc gì phải all out cho một thứ không có nhiều ý nghĩa như vậy. Và đúng như thế, húp nốt bát mỳ thứ 2, tôi bảo Kiều Chiến, anh trưởng trạm CP2 mà tôi quen, em DNF nhé anh giai, cắt bib chụp hình xong em tự về Trang thiều. Ông anh đang bổ dưa, vãi nhỉ, tự dưng DNF nhiều thế, lại toàn người quen!
16km, non 1000m gain/loss, hơn 3 tiếng rưỡi đồng hồ. Dư COT, nhưng tôi đã chọn dừng lại. Cảm giác “ổn” kéo dài tới cả sau khi về lán, tắm gội, giặt giũ, ngủ một giấc, đánh chén một bữa no cùng Lam – runner mới nổi bị tôi “ép” phải DNF do cung chạy 25km quá nguy hiểm với một newbie nữ.

Cho tới hôm nay…
Thực tế là sau “sự trưởng thành” ở HMT, tôi đã dứt khoát hơn để mua bib Mount Yun 100k. Nếu trúng lottery, tôi sẽ race 2 giải 100km liên tiếp: VMM100 vào 19/9 và DMY vào 16/10 năm nay. Tôi hoàn toàn tự tin 4-5 tháng tới là đủ để tôi bù đắp toàn bộ khiếm khuyết về thể lực, và việc finish 2 giải độ khó cao liên tiếp ấy sẽ là một cột mốc đánh dấu mới của tôi trong “sự nghiệp” ultra – kiểu như một lời tuyên bố vậy. HMT chỉ là một cuộc chơi là tôi “không thèm” chơi tiếp. Một liều ego boost cực mạnh.
Hôm nay là ngày lễ và cả gia đình tôi đi chơi Ninh Thuận – Khánh Hoà. Giữa trưa, vào lúc nắng khá gắt và phải leo chút đồi, tôi trộm nghĩ, tới đây tôi sẽ phải leo những thứ kinh khủng hơn vậy, ròng rã 6-7 tiếng đồng hồ trong tình trạng “nát bét” từ trong ra ngoài. Phút chốc, tôi chợt nhận ra mình đã mất đi hành trang vẫn giúp mình tự tin nhất – mental toughness.
HMT kết thúc, lấy đi của tôi nhiều hơn là vài cái chấn thương vặt hay đôi gậy Letre. Việc “quyết định DNF” ở đó hoá ra là cú đập không thương tiếc vào bản lĩnh của tôi. Có một ranh giới rất mong manh giữa việc cố chấp và kiên định, giữa tự nhận thức, tỉnh táo, sáng suốt với yếu đuối và ham…..bỏ cuộc. Không riêng gì trail. Trail mô phỏng cuộc đời, nên ranh giới đó trong cuộc sống cũng mong manh như vậy. Nếu thành công, bạn bản lĩnh, ngược lại, bạn là đồ ngốc. Thật dễ để kết luận khi kết quả đã ngã ngũ, nhưng tôi đã ở phía nào trong quyết định kia?
Cái “phút chốc” trưa nay thực sự làm tôi giật mình. Thành trì cuối cùng của tôi đã lung lay dữ dội. Điều này có nghĩa là, để chinh phục được 2 ngọn núi kia, chắc chắn tôi không phải chỉ cần rèn lại thể lực, mà cả tinh thần và bản lĩnh, hay mental toughness, cũng sẽ phải gia cố lại hoàn toàn.
Suy cho cùng, đây vẫn trò chơi của cái đầu và cái bụng. Đôi chân xếp dưới cùng.

Leave a comment